Chuyện lạ: Trai công sở đẹp nhưng lại “ế”

| Chuyên mục: Tin tức tổng hợp | 573 Views

Năm nay chàng đã ở cái tuổi đầu ba, ngoai tinh hình cũng khá điển trai, công việc của chàng thì tạm ổn, nhưng cứ mở miệng nói chuyện hay tán gái là bao nhiêu cái thiện cảm ban đầu bay đâu hết!

Chàng vốn dân quê (tuy dân quê không phải ai cũng có những đức tính quý báu như chàng), thật thà thành thật thì không ai bằng. Sau mười năm sôi kinh nấu sử tại một trường cấp ba ở huyện nhỏ thì chàng đỗ đại học. Với chàng và những người sinh sống ở cùng vùng quê nhà chàng, việc trở thành một “sinh viên” đồng nghĩa với việc cuộc đời chàng đã bước sang một trang mới, thoát khỏi cảnh lam lũ chân tay mà vận dụng hẳn trí óc để kiếm tiền, vậy nên cái xứ chàng coi chàng không khác gì “của một đống tiền”, mà tiền làm ra bằng trí thức trong tương lai thì oách không để đâu cho hết.

Ngày chàng từ biệt mẹ cha từ quê ra thành phố học, bao nhiêu cái lạ lẫm xa hoa mà giờ chàng mới chứng kiến, chàng choáng ngợp không thể tưởng. Chàng yêu mảnh đất này quá, chàng phải quyết tâm ở lại thôi, không thể cầm tám bằng về lại chốn quê nghèo với tầm nhìn không vượt qua lũy tre làng được. Nghĩ  thế nên chàng quyết tâm lắm. Chàng lao vào học như điên và đi xin việc làm thêm, tiết kiệm hết sức có thể để lo cho một tương lai ổn định tại mảnh đất này. Nghĩ đi nghĩ lại với tài trí của mình, có tài giỏi đến mấy mà không có thế lực không có tiền thì cũng chỉ cả đời là kẻ thuê trọ, vậy phải làm sao để an cư lạc nghiệp? Chàng nhắm đến mục tiêu là lấy vợ thành phố.

Khi được biết tamsu của chàng từ khi xác định rõ mục tiêu của mình, chàng thấy hào hứng và có động lực hơn hẳn, tất cả những cô gái dù có xinh đẹp đáng yêu đến mấy mà là gái quê thì chàng lập tức gạt ra khỏi danh sách vợ tương lai, cô nào ngoại hình “coi được” nhưng hộ khẩu thành phố thì chàng sẽ chủ động làm quen, đầu tư và dò la xem “địa hình – địa thế” của bạn gái thế nào? Hồi năm cuối đại học, chàng yêu một cô thành phố chính chủ, đến khi cô ấy dẫn chàng về nhà ra mắt thì chàng nản lắm, vì nhà cô ấy tuy là phố cổ nhưng bé xíu, gần chục con người chen chúc chung sống, đi ngoằn ngoèo mãi mới chui vào được, lấy nhau về thì không biết sống ở đâu? Lại nghe cô ấy bảo “thuyền theo lái – gái theo chồng” thì chàng hãi hẳn, thế là chàng bắt đầu từ từ buông và tìm cho mình một cái “hộ khẩu” mới có chất lượng hơn.

Sau khi ra trường thì may mắn chàng được nhận việc vào làm luôn. Môi trường công sở khiến chàng chững chạc hẳn lên và xung quanh cũng có nhiều nàng công sở thầm tỏ yêu mến. Của đáng tội trông ngoại hình và tư cách chàng xét về độ xã giao thì cũng được, chỉ có cô nào “may mắn” được chàng tán tỉnh thì mới biết được bản chất chàng là người ra sao.

Trong công ty, hầu như những em gái quê là chàng thẳng tay gạt ra khỏi danh sách quan tâm, lúc đầu mọi người cũng thấy hơi bực vì khó hiểu với cách cư xử của chàng, sau thấy chàng cứ “bám váy” mấy cô thành thị thì đồng nghiệp cũng lờ mờ hiểu là chàng thuộc loại “tham phú phụ bần” nên cũng không buồn quan tâm nữa.

Chàng kệ, cứ tập trung tán tỉnh mấy cô em thành phố, đi chơi với cô nào câu đầu tiên cũng hỏi “ lương em bao nhiêu?” duyên đáo để, mấy câu sau thì lại “em có nhà riêng hay sống cùng bố mẹ? có anh trai hay em trai gì không? Nhà em ở phố nào?” rồi mường tượng ra cái cảnh mình sẽ là ông chủ căn nhà đó trong tương lai đến là thê thảm.

Có nhiều cô thành thị nhìn vẻ ngoài của chàng sáng lóa, lại thêm cái mác học thức, kiến trúc sư chứ đùa à? Nên cũng liêu xiêu. Nhưng chả hiểu sao, cứ mỗi lần đưa chàng về ra mắt bố mẹ một là bố mẹ không ưng “thằng nhà quê có cái mặt rất thủ đoạn”, hai là chàng tự ngãng ra vì “nhà bé tí lại có con trai thì nước non gì!”.

Chàng đi làm được hơn năm, các mối tình thành thị vẫn qua tay đều đều, đầu tư cũng kha khá hao hụt nhưng vẫn chưa lấy được vợ thành phố, chàng buồn lắm, nhân một lần say sưa với mấy thằng bạn cùng quê chàng đem ước mơ lấy vợ thành phố để đổi màu hộ khẩu thì bị  bọn bạn mắng cho một trận mất mặt vì “không ngờ một thằng danong lại có tư tưởng bám váy đàn bà đến thế!”.

Chàng thấy tự dưng bạn bè lại xỉa xói cái ước mơ chính đáng của chàng thì chàng bực lắm, đã thế chàng quyết lấy một cô vợ thành phố thật oách cho chúng nó lác mắt chơi. Còn bao nhiêu tiền trong tài khoản, chàng quyết tâm đầu tư thêm lần nữa, dù cho quá nửa số gái văn phòng nhìn thấy chàng là tránh xa vì biết là không đủ tiêu chuẩn với anh trai “thành phố” như chàng!

Leave a Reply